Bài học đoàn kết từ câu chuyện 3 chú chuột con

Một ngày nọ, có ba con chuột con rủ nhau đi ăn trộm mỡ. Thế nhưng chúng phát hiện ra rằng chum mỡ quá sâu mà mỡ lại tận dưới đáy chum nên chúng không thể ăn được mà chỉ có thể ngửi thấy mùi thơm của mỡ. Điều này khiến chúng vô cùng thèm muốn. Khi thèm muốn càng nhiều thì chúng càng cảm thấy khó chịu và lo lắng, nhưng nhận ra là lo lắng lại không thể giải quyết được vấn đề nên chúng tĩnh tâm lại và suy nghĩ.

bài học đoàn kết từ ba chú chuột

Cuối cùng chúng đã nghĩ ra một cách rất hay là con chuột này cắn đuôi của con chuột khác, cứ thế nối đuôi nhau xuống đáy chum để ăn mỡ. Chúng cùng nhau đi đến một đồng thuận rằng: nhất định sẽ thay phiên nhau ăn mỡ, có phúc cùng hưởng và không ai được có những suy nghĩ ích kỷ. Nói xong chúng liền bắt đầu hành động.

Con chuột thứ nhất là con chuột được đưa xuống ăn mỡ đầu tiên. Xuống đến nơi nó nghĩ: “Mỡ chỉ có một tí tẹo như thế này mà cả ba lần lượt ăn thì chả bõ dính răng. Hôm nay coi như mình gặp nhiều may mắn, mặc kệ bọn chúng mình cứ đánh no nê trước đã”.

Con chuột ở giữa thì lại nghĩ: “Mỡ bên dưới chả có là bao, lỡ may con chuột thứ nhất kia ăn hết thì mình không được cái gì à? Tại sao mình lại phải khổ sở treo người lơ lửng ở giữa để cho con chuột thứ nhất kia hưởng hết đồ ăn cơ chứ. Hay mình cứ thả nó ra, rồi tự mình nhảy xuống chén no nê cho bõ thèm”.

Con chuột thứ ba cũng nghĩ thầm: “Mỡ ở dưới chum đã ít như vậy mà đợi hai con chuột kia ăn no thì làm gì còn phần của mình. Hay là  nhân lúc này thả bọn nó ra rồi mình tự nhảy xuống ăn một bữa no nê cho bõ thèm ”.

Thế là, con chuột thứ hai thả đuôi của con chuột thứ nhất ra còn con chuột thứ ba thì vội vàng thả đuôi của con chuột thứ hai, rồi chúng vội vã tranh nhau nhảy vào chum, tranh giành nhau ăn mỡ.

Sau khi chúng đã thỏa mãn cơn thèm muốn của mình, thì chúng phát hiện ra rằng người của chúng đã ướt đẫm mỡ còn chum thì sâu và trơn. Chúng nhận ra là chúng mãi mãi không thể thoát khỏi cái chum mỡ ngon lành này được nữa. Cuối cùng, cả ba con chuột đều chết trong chum mỡ.

Bài học nhận được từ câu chuyện trên là gì?

Đó chính là tinh thần đoàn kết. Một tập thể xuất sắc là phải có cùng một mục tiêu và mỗi một thành viên trong tập thể đó phải có niềm tin vững chắc vào năng lực và phẩm chất của các thành viên khác, đồng thời phải tuân thủ nghiêm túc mọi cam kết với tập thể.

Câu chuyện này là một bài học thực tế của rất nhiều mối quan hệ trong xã hội. Những nhà quản lý thành công, ngoài bản thân họ có chuyên môn giỏi ra, thì quan trọng hơn đó là sự trung thực và yêu nghề. Những người mà chỉ coi trọng lợi ích cá nhân không quan tâm đến lợi ích của tập thể thì sớm muộn họ cũng sẽ bị tập thể loại bỏ mà thôi.

Còn những người ích kỷ không muốn giúp đỡ người khác, thì cũng đừng bao giờ mong chờ nhận được sự giúp đỡ từ người khác. Chỉ có sự chân thành, hết mình hợp tác giữa các thành viên trong tập thể thì mới có thể dễ dàng hoàn thành mục tiêu đã đề ra. Cho dù làm bất cứ việc gì, có việc bạn có thể tự giải quyết được một mình nhưng có những việc nó nằm ngoài khả năng của bạn. Khi đó bạn cần nhờ đến sự trợ giúp của những người bạn bè, đồng nghiệp nữa.

Sự gắn bó đoàn kết sẽ tạo lên sức mạnh vô cùng lớn lao có thể vượt qua mọi khó khăn. Vậy nên, trong cuộc sống hay trong công việc, hãy tự tạo cho mình những mối quan hệ tốt với cả đồng nghiệp và cấp trên.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: